Em,
Anh vẫn hay nghĩ về em, kiểu nhớ bình thường thôi. Nhớ những lúc em cười, nhớ em nhắn tin hỏi anh ăn chưa, nhớ cả lúc em giận mà vẫn nhắn tin trước. Không phải nhớ để níu kéo hay gì, chỉ là... nó tự nhiên hiện lên thôi.
Anh không nhắn tin làm phiền em nữa. Không hỏi thăm, không gửi gì, không làm phiền. Không phải vì anh hết thương em, cũng không phải em không còn quan trọng. Chỉ là anh không biết mình còn chỗ nào trong lòng em nữa. Nếu chỗ đó đã không còn anh, thì anh tự đứng ra thôi. Để nhường cho người khác, người tốt hơn, người có thể làm em vui mà không phải khóc một mình như trước.